“Tự tin”!

Author: admin  |  Category: THƯ GIÃN

Xin hãy làm cho họ tin rằng, nếu không nỗ lực học tập, rèn luyện để trở thành người hiểu biết, ứng xử một cách có văn hóa với mọi người xung quanh thì sẽ không có sự “tự tin” nào đỡ đần nổi cuộc đời họ.

Chưa có ai làm thống kê về từ nào có tần suất xuất hiện nhiều nhất trong các khẩu hiệu quảng cáo gần đây ở nước ta, nhưng có thể tin rằng, nếu không đứng nhất thì từ này cũng thuộc vào hàng “top”, đó là từ “tự tin”. Không cần suy nghĩ lâu, có thể kể ra đây hàng loạt cụm từ về sự tự tin đã nghe, đọc, thấy đến phát ngán: “Tự tin để hành động”, “tự tin là chính mình”, “tự tin với mái tóc suôn mượt”, “tự tin thể hiện phong cách”…

Tra từ điển tiếng Việt sẽ thấy một chú thích rất gọn về từ này: “tự tin (nghĩa là) tin vào chính mình”. Thế nhưng tự tin như thế nào, tự tin vào điều gì ở chính mình, hay cái gì làm nên sự tự tin…?, có vẻ như chưa thực sự rõ ràng ở nhiều người trẻ tuổi.

Một nhà tuyển dụng từng phỏng vấn khá nhiều người trẻ, có lần nói: “Khi thấy bước vào trước bàn phỏng vấn là một người trẻ nào đó có mái tóc thật đặc biệt, bước đi thật mạnh mẽ, mặt chênh góc, mắt hướng lên cao… là trong tôi xuất hiện ngay cảm giác nghi ngại: bảy, tám mươi phần trăm là người này ít khả năng!”. Anh cũng cho biết kết quả từ thực tiễn là có khá ít trong số những người được phỏng vấn đó cho thấy mình có một khả năng nào đó vượt trội hay đặc biệt như hình thức mà họ thể hiện.

Ảnh: TBKTSG

Anh kể, có một cô gái đã hỏi anh sau khi không trả lời được trơn tru bất cứ câu hỏi nào trong cuộc phỏng vấn, rằng “em bước vào tự tin như vậy mà không đậu sao anh?”. Thế mới biết, có những người tin rằng họ chỉ cần có vẻ ngoài tự tin (đôi khi đến hợm hĩnh) là sẽ đạt được nhiều thứ. Câu chuyện kể của nhà tuyển dụng hình như chạm đến một điều còn rất thiếu ở nhiều người trẻ trong xã hội, đó là nền tảng làm nên sự tự tin.

Không ít người trẻ bây giờ đã không lựa chọn việc củng cố nền tảng tri thức, văn hóa, khả năng, thế mạnh… của mình để xác lập sự tự tin. Dễ hiểu, vì để làm được những việc đó thì quá mất thời gian! Họ chọn cách nhanh nhất để tới được đích.

Nhiều người từng xem trên mạng cảnh nữ sinh đánh nhau, thấy ngoài những câu chửi tục tằn, những nữ sinh mới 14, 15 tuổi ấy nhắc đi nhắc lại những lời kiểu như “mày đã biết tao…”. Cái “tao”, cái tôi ấy đòi được phô ra, để chứng tỏ mình hơn người khác. Khi không có đủ độ chín chắn, sự hiểu biết, họ đã chọn cách hơn người khác ở việc… đánh nhau. Ít ra, người khác (là những bạn bè cùng trang lứa trong trường) cũng thấy sợ hay nể họ ở một điểm nào đó.

Phải chăng đó cũng là một trong những nguyên nhân của nạn bạo lực hay băng nhóm học trò khởi phát? Phải chăng với kiểu tự tin đó mà những cô gái trẻ 15, 17 tuổi sẵn sàng leo lên yên xe của các tay đua trong những cuộc đọ tốc độ và cũng là đọ với tử thần, để thấy mình được nể trọng, dù chỉ là trong cộng đồng nhỏ đua xe trái phép?

Có lẽ đã đến lúc phải xem lại cách truyền thông về sự tự tin, cần phải đề cao tri thức, ứng xử văn hóa, tay nghề hơn là các kiểu tự tin hình thức. Xin đừng tuyên truyền như thể những người trẻ hoàn toàn có thể nhận được sự tán dương chỉ bằng cách… uống một loại thức uống nào đó hay cóp nhặt vài câu nói của một diễn giả.

Xin hãy làm cho họ tin rằng, nếu không nỗ lực học tập, rèn luyện để trở thành người hiểu biết, ứng xử một cách có văn hóa với mọi người xung quanh thì sẽ không có sự “tự tin” nào đỡ đần nổi cuộc đời họ. Có lẽ chúng ta sẽ không còn phải lo lắng nhiều như bây giờ, nếu mọi người trẻ đều tin chắc rằng: “Có văn hóa (chứ không phải sự “tự tin”), bạn (dù không có tất cả) sẽ có một xã hội tốt đẹp hơn”!

Vương Diễm

Ngụ ngôn về sự thông thái: Doanh nhân và con trai

Author: admin  |  Category: THƯ GIÃN

Ngụ ngôn về sự thông thái: Doanh nhân và con trai

(Tulapphat.com) – Câu chuyện kể về một người đàn ông trước đây thường hay bán xúc xích ở bên đường. Ông vốn mù chữ nên không thể đọc được báo chí, ông lại nặng tai nên nghe cũng khó khăn, do vậy, chẳng khi nào ông nghe đài cả. Mắt ông cũng không được tinh tường cho lắm nên ông cũng chẳng xem tivi bao giờ.
Đừng đánh đắm sự nghiệp bởi sự lo lắng mơ hồ về tình trạng suy thoái kinh tế

Nhưng cũng nhờ thái độ nhiệt tình mà ông bán được rất nhiều xúc xích. Cũng bởi ông thông minh và luôn nghĩ ra những cách thức hấp dẫn người mua. Lợi nhuận ông thu được từ việc bán xúc xích cứ tăng dần.

Ông bắt đầu đặt thêm nhiều nguyên liệu, làm thêm nhiều xúc xích và bán nhiều hàng hơn. Ông cũng tuyển thêm nhân viên để phục vụ khách hàng, đồng thời, nhận giao hàng tại nhà. Dần dần, ông phải sắm một cái lò to hơn, tốt hơn mới đủ kịp phục vụ khách hàng.

Khi công việc bán hàng của ông đang lên thì cậu con trai tốt nghiệp đại học và về phụ giúp kinh doanh cùng bố.

Cũng từ đó, một vài thay đổi kì lạ xảy ra.

Cậu con trai hỏi bố: “Bố, bố có biết là sắp có một cuộc khủng hoảng lớn xảy ra tại nước mình không?” . Người cha đáp: “Bố không biết. Nhưng con hãy nói cho bố nghe xem nào”.

Cậu con trai tiếp tục: “Tình hình thế giới đang rất tệ, đặc biệt là điều kiện kinh tế các gia đình còn khổ sở hơn. Chắc họ sẽ không hoang phí mà mua sắm nhiều nữa. Chúng ta phải chuẩn bị tinh thần chờ thời điểm tồi tệ nhất sắp tới”.

Người cha nghĩ, con ông được học đại học cơ mà, nó hay đọc báo, nghe đài, xem tivi, thì chắc là đúng. Ông nghĩ vậy và cho rằng lời khuyên của con trai không phải không có lý và không thể coi thường.

Ngay ngày hôm sau, người cha cắt giảm nguyên liệu và làm ít xúc xích hơn. Những cái bảng quảng cáo màu mè cũng được cất bớt đi, những chiêu khuyến mại đặc biệt cho khách hàng cũng cắt giảm. Ông cho nhân viên nghỉ việc và thái độ phục vụ khách hàng cũng không còn được nhiệt tình như trước nữa.

Rất nhanh, chỉ một thời gian ngắn sau, khách hàng chán nản và không mua xúc xích của ông nữa. Sự nghiệp buôn bán của ông đi xuống rất nhanh chóng, kéo theo cả sự sụt giảm của lợi nhuận.

Lúc này, người cha nói với con trai: “Con trai, con đã đúng. Chúng ta đang ở giữa thời kì khủng hoảng và suy thoái rồi. Cha rất vui vì con đã cảnh báo cha trước đó”.

Nhưng thực tế thì sao? Thực ra, người cha không nên nghe theo con trai. Ông đã không lựa chọn con đường đi theo trí thông minh của mình mà lại chọn nghe theo lời khuyên của con trai. Và kết quả là, sự nghiệp kinh doanh đang trên đà thịnh vượng của ông nhanh chóng bị tiêu tan. Điều quan trọng nhất là chính ông đã để mất khách hàng, và chính ông đã đánh đắm sự nghiệp do chính ông tạo nên chỉ bởi sự lo lắng mơ hồ về tình trạng suy thoái kinh tế.

Theo Allvoices

Đại hội hàng không quốc tế

Author: admin  |  Category: THƯ GIÃN

Trong đại hội hàng không quốc tế, một người Mỹ hùng hồn tuyên bố:

- Hãy đưa tui cục sắt tui sẽ làm ra một con boeing 767!

Người Nhật đứng gần đó bĩu môi:

- Hãy đưa tui một ít chất bán dẫn tui sẽ trang bị cả hệ thống thông tin liên lạc trên con 767 đó.

Bác VN nãy giờ lo chụp hình cũng quay sang quả quyết:

- Nếu đưa tui một nữ tiếp viên hàng không tui có thể cho ra đời một phi hành đoàn và hành khách số lượng không hạn chế …

hichic

Nghề phi công … không phải lúc nào cũng sướng.

Author: admin  |  Category: THƯ GIÃN

Hai tên lâm tặc khai thác gỗ trộm ở vùng núi xa xôi nọ. Trước khi đi, hai tên đã thoả thuận với một gã phi công một hợp đồng chở gỗ lậu từ chỗ khai thác sang vùng gần biên giới.

Cười 24H
Sau khi đã cưa hạ được tới mấy chục cây gỗ to, thuộc loại quý hiếm nhất vùng, hai gã gọi điện thoại cho viên phi công.
Máy bay tà tà bay đến, hạ cánh xuống bãi đất trống theo sự hướng dẫn của hai gã lâm tặc. Viên phi công bước xuống, nhìn đống gỗ bèn hỏi:
- Từng này kia à? Các ông vớ bẫm đấy nhỉ?
- Nhằm nhò gì đâu! Nhưng đừng tán gẫu nữa, kiểm lâm đến thì toi cả lũ đấy. Cho hết số này lên máy bay thôi.
Viên phi công trợn mắt:
- Các ông có điên không đấy? Chừng này gỗ thì máy bay làm sao chịu nổi? Nếu muốn chở từng này thì sang Mĩ thuê Boing đi.
Một trong hai gã lâm tặc cãi:
- Năm ngoái, chúng tôi thuê một chiếc máy bay y như của anh, và cũng đã chất đúng bằng từng này gỗ lên đấy.
- Đúng vậy! – Gã kia gật đầu xác nhận – Mà thời tiết cũng như thế này, không khác gì nhau…
- Nhưng cấu tạo máy bay… – Viên phi công gân cổ.
- Không nhưng nhiếc gì nữa, hoặc là chất hết lên, hoặc là huỷ hợp đồng. Máy bay thì cũng một kiểu và sức chứa cái nào chẳng giống cái nào cơ chứ?
Đã bay đến đây chẳng lẽ bay về? Cuối cùng, viên phi công cũng miễn cưỡng đồng ý cho họ mang cả số gỗ ấy lên.
Máy bay cố gắng bay lên, ì ạch bay rời khỏi khu rừng. Đi được non cây số, nó đã không thể chịu nổi và rơi xuống một vùng hoang dã.
Cả ba người may mắn thoát chết chui ra khỏi đống đổ nát. Một gã lâm tặc đứng dậy nhìn quanh và nói với gã kia:
- Ông có đoán được chúng ta đang ở đâu không?
Gã kia đáp:
- Tôi nghĩ là chúng ta đang ở đúng cái nơi mà năm ngoái chúng ta đã bị rơi khi chở gỗ.
Viên phi công:
- !!!